Bóng ma danh vọng – Phantom Fame: The anatomy of ballyhoo (Harry Reichenbach, David Freedman)

Thử thách “đọc mỗi tuần 1 cuốn sách” (2/52) theo chương trình tự học 1 năm.

doc-sach-moi-tuan-2-52

Ý kiến cá nhân:

  1. “Những chiêu trò tinh quái của huyền thoại truyền thông Harry Reichenbach” được mô tả lại khá chi tiết trong suốt cuộc đời ông, gắn liền với từng giai đoạn phát triển của điện ảnh. Những chương đầu và những chương cuối là những dòng hồi ký ngắn gọn về quãng thời gian còn trẻ và thời gian cuối đời, tập trung vào những điểm chính liên quan đến sự nghiệp chứ không sa đà quá vào đời tư để “đánh bóng” cuốn sách. Nhiều kỹ xảo truyền thông vẫn còn khá đúng trong hiện tại, thời điểm cách 100 năm so với thời kỳ Harry. Bản dịch mượt, giàu cảm xúc.
  2. Điểm: 7/10.
  3. Những thông tin thú vị lưu lại:
  • (trang 92) Một thời gian dài biểu diễn ma thuật khiến vợ chồng Reynard tin rằng mình biết làm phép thuật. … tôi nhận ra rằng nhiều thứ huyền bí cổ xưa hẳn đã trở thành lịch sử thật theo cách này: người lừa dối dần tin lời lừa dối của chính mình và mọi thứ biến thành thứ được ghi chép lại trong sử sách.
  • (trang 96) Đây chính là đặc điểm trớ trêu của truyền thông. Dù chính mình đã dùng những trò tinh quái để đi từ diễn viên vô danh lên đỉnh cao danh vọng, những tay ấy lại bắt đầu tin những lời dối trá của mình.
  • (trang 109), (chiêu trò truyền thông cho bức tranh “Bình minh tháng chín” – Paul Chabas và cuốn sách “Ba tuần” – Elinor Glyn) Chỉ cần một vài vụ biểu tình phản đối để thúc ông tổng ra một lệnh cấm giúp tạo cả một trào lưu khắp nước Mỹ. Nhiều người sau này hoang tưởng rằng chỉ cần có sản phẩm gì đó bị cấm đoán hay bị người ta chỉ trích là đủ để thành công. Họ dùng chiêu này như bài tủ, xui thay có nhiều sản phẩm kém thật, xứng đáng bị cấm thật, và thế là họ phải tiu nghỉu nhìn cả xã hội tẩy chay nó. Trong 2 trường hợp trên, cơ bản nó là một cái cười nhạo thẳng vào tư duy bảo thu, canh giữ đạo đức một cách thái quá của giới công quyền, nên toàn nước Mỹ mới theo phe chúng tôi, biến nó thành trào lưu.
  • (trang 110) “Tử cấm thành” trang nhất có rất nhiều cửa sau. Trong trường hợp con sư tử ở khách sạn Belleclaire và con khỉ ở Knickerbocker, tôi đã ứng dụng sự kì dị. Nhưng trong trường hợp của Trinh nữ xứ Stamboul, tôi lại thử gieo đêm Ả Rập vào New York hiện đại. Đó là một trò có yếu tố New York điển hình, được lấy cảm hứng từ truyện O. Henry. Người ta thích nghĩ về New York như một thành phố có những viên kim cương trong những góc khuất tối tăm đời thường.
  • (trang 127) Tin cổ tích là một chiêu trò thu hút đám đông hiệu quả, bao giờ cũng được lên trang nhất. Đó là loại tin hấp dẫn, kịch tính đến thắt tim mà bất kỳ anh biên tập nào cũng ước là có thật, như cổ tích vậy. Thậm chí có dạo người ta đồn rằng, dân quan hệ công chúng pha chế loại tin này trong các góc tối vì sợ bị lộ ra ngoài. Ngày nay thì một số báo lá cải không muốn dân quan hệ công chúng pha chế nó nữa. Mấy tờ lá cải tự làm luôn.
  • (trang 132) Từ đó về sau, chẳng còn một dịp nào khác để tôi xây một căn nhà nhỏ cho cha mẹ nữa. Không hiểu sao tôi có đủ thời gian cho mọi việc, trừ việc ấy. Trong những bước chân mạnh mẽ tiến lên trong sự nghiệp, nhịp điệu êm ả nhưng đều đặn của cảm xúc mềm yếu có vẻ không phù hợp, thế là tất cả đều bị quên lãng dưới gót giày. Tiến lên dẫn đầu đã quá được xem trọng, đến nỗi việc nhìn lại phía sau để ôm lấy những ký ức xa xưa lại hóa thành những trò hoang tưởng trẻ con. Tuy nhiên, khi đời đi về cuối, đó lại là những giá trị duy nhất còn tồn tại. Đúng là sau này tôi có gửi cho cha mẹ tất cả những gì họ cần, và còn nhiều hơn thế nữa, nhưng tôi và cha mẹ dường như đang sống trong những thế giới tách biệt, và căn hộ nhỏ nơ i cả nhà có thể gặp nhau giờ đây trở thành nơi mãi mãi không thể đến. Thay vì được nghỉ ngơi nhờ sự thành công, thì trách nhiệm đến ngày càng nhiều, đến nỗi công việc đã làm chủ tôi, làm tôi quên đi tất cả những điều quan trọng khác. Ngay trước Thế chiến I, tôi lên kế hoạch đi Cumberland. Rồi chuyến đi ấy bị vỡ kế hoạch vì một cuộc gọi khẩn từ Washington. Vào đêm tôi lên tàu ra tiền tuyến thì cha tôi mất.
  • (trang 134) Cách đầu tiên và hiệu quả nhất để hạ gục đối thủ là mở chiến dịch thầm thì.
  • (trang 149) Hãng tàu Erie luôn in những câu tự trào phía sau bảng hành trình. Nhân viên Erie hay nói với nhau kiểu: “Anh nghe tin gì chưa? Không ai muốn gửi một cái xác theo tàu này, vì sợ cái xác không đến được ga đến trước ngày hồi sinh!” Người còn lại sẽ nói kiểu: “Sao chứ hả, tôi có đọc là một hành khách kia đợi tàu Erie đến chết đói luôn ấy!” … Những câu đùa này tuy vậy rất có hiệu quả với doanh nhân. Người ta hiểu rằng Erie chở khách chậm, bởi vì nó ưu tiên chở hàng nhanh. Đường ray tàu cũng được thiết kế chủ yếu để chở hàng nặng. Đó là một chiêu khá hay, biến một điểm trừ thành điểm cộng trong tâm trí công chúng bằng những câu tự trào.
  • (trang 169) Truyền thông chính là hệ thống thần kinh của thế giới. Thông qua mạng lưới báo đài, truyền thanh, phim ảnh và ánh sáng, một ý tưởng có thể lướt quanh thế giớ ngay khi nó vừa được sinh ra. Và bằng phương thức tinh tế, nhanh nhạy và hiệu quả này, 50 con người ở đại đô thị New York hoàn toàn có thể thao túng toàn bộ phong tục tập quán, xu hướng, suy nghĩ, sở thích và quan điểm của cả một đất nước rộng lớn 120 triệu người.
  • (trang 173) Truyền thông là một thế lực lan truyền mù quáng, có thể hóa thành một nhà cải cách đầy cảm hứng, cũng có thành một tay chơi sa ngã.
  • (trang 173) Bằng cách liên kết sản phẩm với phong trào hay xu hướng đương thời, tôi luôn đạt kết quả cực kỳ tốt mỗi chiến dịch truyền thông.

Hochiminh, 17/04/2018

Nguồn bài viết: http://evassmat.com/21710355/phantom-fame

Leave a Comment.